Trang

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

ÁNH TRĂNG XƯA



Tôi tìm tôi dưới đèn trăng

Tìm Em xa vắng, tìm băn khoăn lòng

Mười năm! Sương lạnh cô phòng

Mười năm! Phố núi lạc dòng đời trôi

Tôi về trên phố ngủ vùi

Núi đồi quạnh quẽ, bùi ngùi đêm trôi


Trăng xưa rộn rã gọi mời

Trăng nay nghiêng bóng bên trời cô liêu

Bước chân hụt hẫng...buồn thiu

Người xưa biền biệt, cảnh nhiều đổi thay

Dáng khuya huyền hoặc đêm nay

Thở sầu hun hút khói bay chập chờn

Cà phê đắm mộng mỏi mòn

Lạnh đêm Thủy Tạ, ai còn nhớ ai?

Mười năm! Đà Lạt u hoài

Mười năm! Tình vẫn liêu trai vào mùa


Lạnh đầy một ánh trăng thưa

Sương giăng mấy độ cũng vừa bâng khuâng

Xuân Hương, Thủy Tạ, trăng gần

Mà hồn du mục bao lần vắng xa

Mười năm như thoáng mây qua

Nhìn trăng Đà Lạt nhớ tà áo sương

Thầm mơ cổ tích hoang đường

Để đêm gọi cánh hồn nương trăng tà

Tôi, Em, Đà Lạt, hương hoa

Gần trong tâm tưởng nhưng xa ngàn trùng.

HUY VĂN
( Palace, đêm về thăm phố núi 09-03-1982 )








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét